App Truyện

Mở trong ứng dụng App Truyện

Thể loại

Tô An Cưới Vợ

Tô An Cưới Vợ

1188

Tác giả Jihyo Blues đã viết về Tô An - một cô gái vừa là ăn mày vừa có sức hút đặc biệt. Hoa đào của cô nở tới năm lần, làm cho bao người mê đắm. Từ một kẻ nghèo khó, Tô An đã trở thành người giàu có và nhận rằng trái tim cô chỉ có thể dành cho một người. Nhưng trái tim cô lại rung động vô thức, liệu đó là do sự bất đắc dĩ hay do lòng tham của Tô An khi muốn giữ lấy tất cả. "Tất cả đều là thê tử của ta, ta không thể bỏ ai đi", Tô An nói với trái tim tham lam của mình. Dù tình yêu của cô có tham lam đi chăng nữa, cô vẫn sẽ giữ lấy, vì tay không thể nắm trọn tất cả nhưng vòng tay thì có thể giữ được. Kể từ Tô chủ nhân cho tới các phu nhân, đều là những người phụ nữ ngốc nghếch trong tình yêu. Mời các bạn đón đọc tiếp!

Nhật Ký Xuyên Thanh

Nhật Ký Xuyên Thanh

1886

Tác giả Đa Mộc Mộc Đa - Bạn đang đọc truyện Nhật Ký Xuyên Thanh của tác giả Đa Mộc Mộc Đa. Tứ gia: Buổi tối bảo thiện phòng làm súp vi cá và súp cua cho gia. Tô Bồi Thịnh thầm nghĩ: Phét. Mười mấy năm chẳng bao giờ thấy ăn một lần. Tối, Lý Vi ăn thêm một bát cơm trộn súp cua một cách ngon lành. Làm sủng phi chán phèo, cứ phải nhu mì, phải mềm mỏng, nhưng may mắn là... Lý Vi: Đá quý đẹp quá, trâm cài thật là tinh xảo... Tứ gia: Mua mua mua. Lý Vi tưởng tượng cuộc sống gian nan sau khi thất sủng đến nỗi bật khóc. Lý Vi phát cáu: Chàng còn tốt với thiếp không? Tứ gia: Chỉ tốt với nàng, tốt cả đời. Trong Tử Cấm Thành, cạnh Tứ gia xuất hiện một tiểu cách cách, đây là một tiểu tú nữ bình thường mà Đức phi tiện tay chọn ra nhằm cho Tứ gia sắp sửa đại hôn có thể tập làm quen trước với cuộc sống hôn nhân. Lý Vi của Hán quân kỳ thân phận thấp chống lưng bé, trước nàng còn có Tống cách cách đã hầu hạ Tứ gia, sau nàng thì có phúc tấn một năm sau sẽ đại hôn. Lý Vị đành lạc quan an ủi bản thân, cứ đi ắt có đường, tốt xấu gì Tứ gia cũng là "cao phú soái". Cuộc sống mãi không mỹ mãn là thế, nhưng nể mặt sự đẹp trai của Tứ gia, nàng khom lưng cúi người một lần cũng chả sao. Kết quả, điều khiến nàng bất ngờ đó là, ấy mà nàng thực sự thành "chân ái" của Tứ gia! Vô lý! Lý Vị được Tứ gia sủng ái tới độ sắp mất hết tư duy cố hết sức moi móc lý trí ra, nó. Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng hay Phượng Nghịch Thiên Hạ.

Vang Danh Thiên Hạ

Vang Danh Thiên Hạ

1373

- Tác giả: NĐH - Thể loại: Đam mỹ, Điền Văn, Cổ Đại, Cung Đấu, Song xuyên không, 1×1, Duyên Trời Tác Hợp, Ngọt Sủng, Giảo Hoạt - Mưu Mô Thụ, Âm Hiểm - Xảo Trá Công. Vả Mặt Thiên Hạ. NỘI DUNG: - Lam Hạ - 25 tuổi - từ đứa trẻ mồ côi bươn trải làm nên sự nghiệp. Giàu có, quyền lực, nhan sắc thượng hạng. Trong giới mang danh cáo già. Bị ung thư.. trước khi chết quyên góp hết tiền làm từ thiện, Tích công đức lớn xuyên việt về cổ đại. - Du Hoặc - 28 tuổi- Sát thủ của thế giới ngầm biệt danh Thần Chết, luôn mang trong mình câu: Người không vì mình trời tru đất diệt. Thiên hạ nói rằng: chỉ cần Thần Chết gõ cửa lúc canh 3 ngươi đừng hòng sống qua canh 5... Chỉ cần Du Hoặc chọn ngươi phải chết. Du Hoặc chết do chính anh em sinh tử giết. Xuyên không về cổ đại. Lam Hạ có chết cũng không ngờ mình lại được 1 vé về cổ đại, Lam Hạ cũng chẳng ngờ mình sẽ lấy được 1 phu quân hợp ý đến vậy. Lam Hạ 1 đời này có 2 điều hắn tâm đắc - 1 là lấy được Du Hoặc - 2 là vang danh thiên hạ. Du Hoặc đến khi chết vẫn không tin mình bị anh em mình tin tưởng nhất hại. Du Hoặc chết trong oan ức cũng chẳng ngờ kẻ hại mình sẽ xuyên việt cùng mình.. chỉ là kẻ kia đến sau Du Hoặc hắn, đến mà khi hắn đã có quyền lực riêng trong tay. Mặc dù kẻ kia cũng có quyền thế ngút trời nhưng Du Hoặc hắn lại rất vui.Vờn 1 kẻ như vậy thú vị biết bao. Vờn chán rồi giết.. thú vị, rất thú vị. Du Hoặc có đủ tự tin vờn chết 1 kẻ thế lực như vậy vì hắn có 1 vị phu quân cáo già chả kém hắn là bao. 1 đời này của hắn có 2 điều hắn tâm đắc - 1 là lấy được Du Hoặc - 2 là vang danh thiên hạ.

Bạch Nhật Đề Đăng

Bạch Nhật Đề Đăng

387

Văn án: Trên chiến trường, Hạ Tư Mộ đang nhặt từng mảnh thi thể thưởng thức, nào ngờ lại bị người ta nhặt về nhà. Vị tướng quân trẻ tuổi nhặt nàng về thật sự nghĩ nàng một cô nương yếu đuối, mất đi người thân trong chiến tranh nên giữ nàng ở lại chăm sóc. Hạ Tư Mộ thấy vậy đành thuận theo mà diễn một vai cô nương yếu đuối. — Trời ơi máu kìa! Ta sợ nhất là máu đó, cứ nhìn thấy máu là choáng váng. — Chậu cây này nặng quá, ta yếu ớt thế này không bưng nổi. — Sao các ngươi cứ đánh đánh giết giết thế, đáng sợ quá đi. Nữ võ tướng thầm mến tiểu tướng quân nhìn đến tức trào máu: “Đoạn ca ca không thích cô nương õng ẹo như cô đâu!” Hạ Tư Mộ nghiêng đầu: “Thật ư?” Một ngày nọ tiểu tướng quân vô tình mắc sai lầm trên chiến trường, khiến cho người ta có cơ hội ám hại. Hạ Tư Mộ vai không gánh được, tay không xách nổi, thấy máu thì choáng váng bèn vươn vai giãn gân cốt, thắp lên một ngọn quỷ đăng: “Để ta xem ai dám bắt nạt Đoạn tướng quân Đoàn tiểu hồ ly của chúng ta nào?” Đoạn Tư từng nghĩ, hắn không nên trêu chọc Quỷ Vương. Hắn mất một năm mới biết được tên thật của nàng là Hạ Tư Mộ. Nhưng có lẽ hắn dùng cả đời cũng chẳng thể khiến nàng ghi nhớ tên hắn suốt cuộc đời bốn trăm năm dài đằng đẵng của nàng. “Ta tên là Đoạn Tư, Tư trong phong Lang Cư Tư*” _____ (*) “Phong Lang Cư Tư” là chỉ việc Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư đắp đàn tế trời để cáo thành công, sau dùng để chỉ việc kiến lập võ công hiển hách. Về sau “phong Lang Cư Tư” trở thành một trong những vinh dự tối cao của võ tướng dân tộc Hoa Hạ.

[Dịch] Hoang Cổ Thánh Thể

[Dịch] Hoang Cổ Thánh Thể

291780

Kiếp trước, Quân Tiêu Dao chính là một cô nhi, được một người đoán mệnh mù lòa nhận nuôi. Người mù kia nói, đời này của hắn tuy nghèo khổ nhưng kiếp sau nhất định sẽ được trời cao ưu ái, bước lên đỉnh cao nhân sinh. Khi đó Quân Tiêu Dao còn không tin mấy nhưng sau một lần ngoài ý muốn, hắn mất mạng, mở mắt ra lần nữa đã trở thành một đứa trẻ sơ sinh. "Xem ra, kiếp này, ta quả thực sinh ra đã ở vạch đích." Quân Tiêu Dao thầm nghĩ trong lòng. ...  Quân Tiêu Dao xuyên đến thế giới huyền huyễn, trở thành Thần tử của một thế gia Hoang Cổ, có bối cảnh vô địch, thiên phú kinh thế, còn nhận được hệ thống đánh dấu độc nhất vô nhị

[Dịch] Bắc Tống Nhàn Vương

[Dịch] Bắc Tống Nhàn Vương

75029

Câu chuyện Bắc Tống Nhàn Vương bắt đầu từ hai bắp ngô và một củ khoai lang… Triệu Nhan của thế kỉ 21 là một thầy giáo trường làng ở một vùng quê hẻo lánh. Trên đường từ thị trấn trở về, đi qua ruộng ngô, hắn bẻ 2 bắp ngô và 1 củ khoai lang định bụng sẽ nướng lên ăn đỡ đói, vậy mà... Không hiểu cái lão nông dân chết tiệt nào keo kiệt xấu tính như vậy, còn đề hẳn một cái biển trước ruộng ngô: “Trộm ngô sẽ bị sét đánh!” Cũng không hiểu lão nông dân chủ ruộng ngô ấy gở miệng, hay là Triệu Nhan xui xẻo, bởi vì ngay sau đó… bầu trời lóe lên một ánh chớp sáng loáng… Khi mở mắt ra đã quay về lịch sử là Bắc Tống năm Trị Bình thứ nhất, thầy giáo Triệu Nhan đã biến thành Quảng Dương quận vương Triệu Nhan – con thứ ba của vua Anh Tông thời Bắc Tống. Bị sét đánh mà không chết, lại xuyên việt, không những thế còn nhập vào thân thể của một gã quận vương mà ác danh nổi khắp xa gần, quả thật không biết nên nói ông trời đang trêu đùa hắn hay cũng không đến nỗi bạc đãi hắn đây. Trở thành con nhà vương giả, Triệu Nhan những tưởng mình có thể điềm nhiên làm một vị vương gia nhàn rỗi, không tranh không đoạt, vô lo vô nghĩ, ăn no chờ chết là được rồi, nhưng truyện lại không đơn giản như thế. Mời các bạn cùng theo dõi truyện quân sự hay của tác giả Bắc Minh Lão Ngư.

Xuyên Đến Năm Mất Mùa Trong Không Gian Ta Có Vật Tư

Xuyên Đến Năm Mất Mùa Trong Không Gian Ta Có Vật Tư

6399

"Tác giả Chỉ Mặc Tùy Phong - Xuyên Đến Năm Mất Mùa: Trong Không Gian Ta Có Vật Tư" "Chạy Nạn Làm Ruộng: Anh Trai Chị Dâu Đừng Sợ, Trong Không Gian Ta Có Vật Tư" là câu chuyện kể về Liễu Tiêu Vân - một nhân viên an ninh đặc vụ từ thế kỷ hai mươi hai, bị xuyên không trở về thời cổ đại. Nàng đến vào một thời đại đối mặt với nạn đói, chiến tranh và bệnh tật giết người. Cùng với anh trai chị dâu, nàng và hai đứa cháu nhỏ phải chạy nạn trên đường đầy nguy hiểm. Nhưng với võ công cao siêu cùng các vật tư trong không gian Linh Tuyền, Liễu Tiêu Vân đã không chỉ đánh bại dã thú hay sơn tặc, mà còn trồng ruộng để cứu giúp những người cùng chạy nạn. Tuy nhiên, khi mọi chuyện tạm ổn, một người đã đưa ra một yêu cầu đáng ngạc nhiên: nàng phải sinh con cho hắn, bởi vì người đó đã giúp đỡ nàng trong chuyến chạy nạn cùng những người khác.

Công Chúa Quy Tái/Công Chúa Nhạn Hồi

Công Chúa Quy Tái/Công Chúa Nhạn Hồi

135

CÔNG CHÚA QUY TÁI (*) (*): 归塞 [Guī sāi], Hán Việt là Quy Tái/Tắc, một địa điểm thuộc Sát Ngung (察隅/Zayü), Lâm Chi (林芝/Nyingchi), Tây Tạng, TQ. Tên khác: Công Chúa Nhạn Hồi (Tên truyện do editor đặt Nhạn Hồi là tên do phu quân của công chúa đặt) Tác giả: 夏钦钦 Giới thiệu _______ Ta thay tỷ tỷ hòa thân, gả cho một đại Thiền Vu (*) người đã ngoài năm mươi tuổi. (*): 单于 [chányú]: tên hiệu của vua Hung Nô. Tấm khăn che mặt màu đỏ được vén lên, và thứ lọt vào tầm mắt ta là một khuôn mặt trẻ tuổi đầy những vết m.áu trên má. "Ta là nữ nhân của đại Thiền Vu, ngươi dám động vào ta thì ngươi nhất định sẽ c.hết!". "Thật trùng hợp, ta cũng là Thiền Vu đây". Hắn ôm ngang ta lên, lộ ra nụ cười với hàm răng trắng nõn, hòa lẫn với m.áu tươi chưa khô, hệt như quỷ Tu La vừa thoát ra khỏi địa ngục. Ở bên ngoài lều lớn, đuốc sáng mấy ngày liền, gió mang theo mùi m.áu tươi tanh tưởi. Hắn ôm ta ra khỏi lều, giơ hai tay nâng ta lên cao như thể khoe chiến lợi phẩm của mình. Ta suýt nữa ngã xuống, nên đành phải bất chấp sợ hãi mà vội vàng ôm cổ hắn. "Y Mãnh Tà (伊勐邪) đại Thiền Vu vạn tuế! Vạn tuế!". Những người ở bên dưới đều cao lớn vạm vỡ, vẫy những lưỡi đao đẫm m.áu trong tay, tiếng hét vang rung trời. Tên của hắn là Y Mãnh Tà, và hắn vừa gi.ết đại Thiền Vu tiền nhiệm của mình. Còn ta, thực sự là một chiến lợi phẩm của hắn.

Cầu Chu Tước

Cầu Chu Tước

807

Trần Loan là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới gối lão thái thái, được nâng niu chiều chuộng, vô cùng mong manh. Khi mối tình đầu thời niên thiếu chớm nở, nàng đi theo sau Bát hoàng tử hung ác nham hiểm mấy năm. Cuối cùng nghe lời đầu độc của di nương và thứ nữ, mười dặm hồng trang, áo cưới rực lửa, gia nhập Đông Cung. Thái Tử Kỷ Tiêu là kẻ đoạn tụ chi phích (1), suốt ngày uống rượu mua vui cùng các phụ tá ở Đông Cung, mê muội vô đạo, vị trí trữ quân (2) lung lay sắp đổ. Nàng mệt mỏi khi cả ngày phải che giấu và đối phó, thậm chí còn bị gia tộc coi là đứa con bỏ đi. Bát hoàng tử Kỷ Hoán dùng thủ đoạn sấm sét kế vị, vào đêm Thái Tử bị phế bỏ, nàng bị đưa vào tẩm cung của tân quân (3), sắc mặt người đàn ông đã trở thành cửu ngũ chí tôn hung ác nham hiểm đến cùng cực. Một đêm mộng hoang đường, nàng mất đi thân thể trong sạch. Ngày hôm sau, lúc nàng uống hết chén rượu độc thứ muội đưa tới, hồn về tây thiên, cơ thể lạnh băng, nằm trong vòng tay vị quân vương thô bạo, nàng cảm giác được bàn tay hắn run rẩy kịch liệt. Một ngày nọ khi sống lại, hôn ước của nàng và Thái Tử đã được ấn định, không còn cách nào khác, nàng hoảng loạn xông phủ hoàng tử, khóe mắt ngấn lệ. Ngón tay thon dài của người đàn ông giúp nàng lau khô nước mắt, hỏi: “Gả cho hắn ta hay gả cho ta?” Kỷ Hoán nhíu mày, gương mặt lạnh nhạt, không thuần thục dụ dỗ: “Phủ hoàng tử rất sạch sẽ, hậu viện không người, nếu nàng vào phủ, mọi chuyện sẽ do nàng quyết định.” Trần Loan không biết, người đàn ông này bởi vì câu nói lí nhí “Gả cho chàng” của nàng, ngày đêm không nghỉ bố trí hơn một tháng, trước khi nàng xuất giá hắn sẽ bước lên vị trí tối cao kia, danh chính ngôn thuận cướp đoạt hôn sự của Kỷ Tiêu. (1) Đoạn tụ chi phích: Chỉ mối quan hệ đồng tính giữa nam giới. (2) Trữ quân: Người kế thừa ngai vị. (3) Tân quân: Quân vương mới lên ngôi.

Trọng Sinh Chi Tái Kiến Phương Hoa

Trọng Sinh Chi Tái Kiến Phương Hoa

725

Tác giả: Nhất Bán Công Tử.Thể loại: Bách hợp, cung đấu, ABO, cổ đại, trọng sinh, ngược tâm, HE. Văn án: Phu thê nhất thể, vinh nhục đồng cam. Cúc hoa đài hiu quạnh gió lay, búi tóc đong đưa kim thoa, phảng phất gió xuân tươi mát. Ngỡ như năm tháng ngừng trôi, phồn vinh một thoáng bì không được nhất đóa phương hoa, hai tay níu giữ năm tháng thanh xuân mãi trôi xa. Bước sai kiệu hoa, mặc nhầm giá y. “Phương Hoa* tài nữ vạn kiếp là tấm gương cho nữ tử trong thiên hạ, tiểu nữ tử tài hèn sức mọn sao dám nhận hai từ phương hoa từ bát gia?” Xuân phong phơi phới, phương hoa e lệ giấu dung nhan sau quạt lụa, ánh mắt giấu không được quyến luyến đời này. Váy trắng quét đất, tóc dài đến thắt lưng, tay cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc nhẹ xoay bọt nước bắn tung tóe như sương. “Đây thoa đây trạc, một lời đã định, cúc khai hoa xin dùng kiệu hoa tám người, tam thư lục lễ nghênh đón nàng.” Kiều giấu mặt dưới trăng, hai má đỏ bừng, ngượng ngùng đưa tay nhận lấy chiếc thoa đôi trạc. “Bát gia lời đã nói xin chớ lừa tiểu nữ tử, trước sân xin trồng một khóm cúc chờ ngày khai hoa.” … Phải chăng nhân sinh phải trải qua thống khổ? Hoa khai hoa tạ, đợi một người, đợi cả một đời. Có ai thấy nàng tay cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc lãng đãng đi dưới cơn mưa xuân lất phất, cổ tay đeo đôi trạc bạc nhẹ xoay khiến bọt nước bắn tung tóe? Có ai cùng nàng đợi dứt cơn mưa này, đợi kiệu hoa đưa nàng về tệ phủ? Có ai ngưỡng vọng ánh trăng bạc tàn lụi sau khóm tre già? Có ai từng yêu một người buông bỏ cả một kiếp? “Tuyệt Ca?” “Tuyệt vọng trường ca.” “Sao có thể đặt tên như thế này?” Bát gia hơi nâng mắt cười, gấp nhẹ quạt giấy trên tay: “Thiên hạ tuyệt ca, ý tứ này mới đúng.” Liệu có thể như lời người ấy nói trở thành thiên hạ tuyệt ca? “Bát gia, ngài đợi ta, tiểu nữ tử theo ngài… dùng kiếp này theo ngài…” ==================== Chú giải: *Phương Hoa: Chuyện kể về người con gái họ Phương tên Hoa xinh đẹp tài giỏi, từng giả nam trang báo danh hôn phu vào kinh thi đỗ đạt thành tiến sĩ, giải oan cho gia đình chồng. Sau này dùng Phương Hoa để ám chỉ người con gái tài sắc vẹn toàn, thông minh lanh lợi.

Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

Một Khắc Nhớ Một Đời Mong

900

Truyện Một Khắc Nhớ Một Đời Mong của tác giả Kim Aiko đang được đọc chào đón. "Tôi là thê tử kết tóc của anh đấy!" Nàng ấy quyết liệt tuyên bố, nhưng anh không thể đáp lại với câu trả lời mong đợi. "Tôi đã có lỗi với cô ấy, tôi yêu Nguyệt nhi." Ái tình tưởng chừng như mơ hồ, nhưng lại gây ra nhiều cảm xúc đau khổ và hận thù, đồng thời gợi lên sự nhớ nhung và tương tư mãi mãi, trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa tình yêu. "Mỹ nhân, ngài nên nghỉ ngơi." Một cung nữ khéo léo đề nghị. Hoàng hậu đã ngồi đây trong hai canh giờ với vẻ mặt đau buồn. "Hoàng hậu, ngài không sao chứ?" Anh hỏi, nhưng cô ấy chỉ cười mỉm nhưng vẫn trầm ngâm với hai từ "chấp niệm". Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc tiếp Yêu Anh Là Em Sai hoặc Cầu Ma - Khúc Tiểu Khúc.

Hồng Lâu Phương Thức “Hiền Hậu” Thượng Vị

Hồng Lâu Phương Thức “Hiền Hậu” Thượng Vị

348

Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Xuyên thư, Hồng Lâu, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Nữ cường Văn án: Một lần xuyên qua Vẫn là "nhân vật kịch tính" viết nên những chữ đen trên giấy trắng. Tôi làm gì đây? Đừng dạy tôi hòa nhập với thế giới và phù hợp với tình cảm của thế giới này! Tôi sống thêm một đời, không phải vì thuận được lòng dân! Một câu chuyện bướng bỉnh, vỡ đầu mẻ chán, cuối cùng đã thay đổi thế giới. Hoàng Hậu? Muốn trở thành hoàng hậu, trước hết phải chọn chuẩn hoàng đế a~ Tóm tắt một câu: Nữ chủ ngu xuẩn đại trí nhược ngu Nội dung Tags: Hồng Lâu Mộng - hào môn thế gia - nữ cường truyền cảm hứng cuộc sống Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Vương Sóc (Ngũ tiểu thư) ┃ Vai phụ: Hồng Lâu Mộng chư nhân ┃ Khác: hận vì thân nữ nhi Ý định: Quyết tâm để được bổ sung

Trường Tương Tư

Trường Tương Tư

1491

Chàng là gió thoảng mặt hồ, Thiếp là sen nở bên bờ, gió lay Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao Chàng là mây trắng trên cao Thiếp là trăng tỏ nép vào mây kia Yêu nhau thề chẳng xa lìa Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi Chàng là cây lớn ngất trời Dây leo là thiếp, trọn đời quấn quanh Sánh đôi như lá với cành Tựa nương như thể môi răng cận kề Nhân gian vui lắm, buồn ghê Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu? Nguyện cùng chàng mãi bên nhau Không rời xa, mãi bên nhau, không rời… Cuộc sống là những lần gặp gỡ và biệt ly, là những lần lãng quên và  bắt  đầu, nhưng luôn có những chuyện, một khi đã xảy ra, sẽ để lại dấu vết; và luôn có người, một khi đã tới, sẽ không thể nào quên. Cuộc gặp gỡ ở trấn Thanh Thủy đã thay đổi vận mệnh của mọi người, thậm  chí thay đổi cả vận mệnh của Đại Hoang.  Chỉ vì ham muốn một chút ấm áp, một chút bồi bạn, một lúc nào đó quyết một lòng tiêu tan. Tương tư là một ly rượu ngon có độc, vào cổ họng thì thơm ngọt, hồn nát xương tan, cho đến khi vào tim vào phổi, sẽ không thuốc nào giải được,độc phát tác là lúc tê liệt tim phổi, chỉ có nụ  cười  của  người  yêu  mới  giải  trừ được, cùng nhau giải trừ, nếu không được, thì chỉ còn lại tương tư khắc cốt, đến chết không ngừng. 

Tải app để có những trải nghiệm tốt nhất!

Tải AppTruyen tại App Store Google Play